Hoàng tử hành khất: Một cuộc phiêu lưu đầy kịch tính, thử thách lòng người và sự kiên trung
“Và ước gì tôi, xin thưa, được mặc y phục như ngài, chỉ một lần thôi...”
“Ô hô, ngươi thích thế ư? Vậy thì thế này đi. Hãy cởi quần áo rách rưới ra, và mặc lên bộ y phục lộng lẫy này, anh bạn! Tuy niềm vui này ngắn ngủi, nhưng sẽ không vì thế mà kém phần hấp dẫn đâu. Chúng ta sẽ đổi vai trong một lát, và sẽ đổi lại trước khi có người đến quấy rầy.”
“Ngươi thấy thế nào?”
“A, thưa ngài, xin đừng bắt tôi trả lời. Một kẻ ở địa vị như tôi không nên nói ra những lời ấy.”
“Vậy thì để ta nói. Ngươi có cùng mái tóc, cùng đôi mắt, cùng giọng nói và ngữ điệu, cùng vóc người và hình thể, cùng gương mặt và sắc diện với ta. Nếu chúng ta trần truồng bước ra, sẽ không người nào phân biệt được ai là ngươi, và ai là Hoàng tử xứ Wales đâu. Và, giờ đây khi đang mặc thứ ngươi từng mặc, ta dường như cảm nhận rõ hơn cảm giác của ngươi khi tên lính thô bạo kia... Ồ kìa, chẳng phải có vết bầm trên tay ngươi sao?”
“Vâng; nhưng chuyện nhỏ thôi ạ, xin ngài hiểu cho rằng người lính khốn khổ kia...”
“Im lặng! Hành động ấy đáng thẹn và tàn nhẫn!” Vị hoàng tử nhỏ thét lên, giậm bàn chân trần xuống đất. “Nếu đức vua... Không được rời khỏi đây nửa bước trước khi ta quay lại! Đây là mệnh lệnh!”.

Trong thoáng chốc, cậu cầm lên và giấu đi một quốc ấn quan trọng vốn đang nằm trên bàn, rồi lao ra khỏi cửa và lướt xuyên qua khuôn viên cung điện trong bộ áo rách bấy lất phất, gương mặt nóng bừng và đôi mắt cháy rực. Ngay khi tới cổng lớn, cậu siết lấy chấn song, cố sức lắc mạnh, thét:
“Mở cổng! Mở cổng điện!”
Tên lính từng ngược đãi Tom mau mắn làm theo lệnh, và vừa khi hoàng tử chạy ra khỏi cổng, thở hổn hển vì cơn giận hoàng gia, tên lính liền giáng một bạt tai làm cậu ngã lăn giữa đường, và nói:
“Đáng lắm, thằng con nhà ăn mày, vì mày mà hoàng tử mới khiển trách tao!”
Đám đông rú lên cười nhạo.
Hoàng tử đứng dậy khỏi vũng bùn, mặt hầm hầm hướng về tên lính gác, thét:
“Ta là Hoàng tử xứ Wales, thân thể ta rất thiêng liêng; ngươi sẽ bị treo cổ vì đã dám động tay với ta!”
Tên lính giờ đây khích lên làm động tác chào và chế nhạo:
“Tôi xin cung kính chào hoàng tử.”
“Tôi xin cung kính chào hoàng tử.” Rồi nói khùng lên:
“Cút ngay, quân rác rưởi!”
Lúc này đám đông nhạo báng đã vây quanh vị hoàng tử nhỏ tội nghiệp, họ huých cho cậu ngã xuống đường, huýt sáo chế giễu, và hò reo:
“Tránh đường cho điện hạ! Tránh đường cho Hoàng tử xứ Wales!”...
CHƯƠNG IV CHUỖI KHỔ NẠN CỦA HOÀNG TỬ BẮT ĐẦU
Sau nhiều giờ bị đeo bám và làm phiền dai dẳng, cuối cùng vị hoàng tử nhỏ cũng được đám đông buông tha và để lại một mình. Chừng nào cậu vẫn còn sức để nổi giận với đám người ấy, hăm dọa một cách vương giả và thốt lên một cách vương giả những mệnh lệnh chỉ khiến họ cười vào, thì cậu rất có tính giải trí, nhưng khi cơn mệt rốt cuộc buộc cậu phải im lặng thì cậu không còn giá trị với các trò chọc phá của họ nữa, và họ đi tìm thú giải trí ở nơi khác. Giờ đây cậu nhìn quanh quất nhưng không nhận ra đây là đâu. Bên trong kinh thành London - đó là thảy điều cậu biết.
Cậu bước đi vô định, và chẳng mấy chốc nhà cửa thưa dần, còn người qua đường thì ít lại. Cậu ngâm đôi bàn chân rướm máu vào dòng suối chảy qua nơi mà bây giờ là phố Farringdon; nghỉ ngơi giây lát rồi lại đi tiếp, và không lâu sau, cậu tới một khu đất rộng chỉ có vài ngôi nhà lác đác cùng một nhà thờ nguy nga. Cậu nhận ra nhà thờ này có giàn giáo ở khắp nơi, thợ thuyền đi lại nườm nước, bởi nó đang trải qua một cuộc đại tu. Hoàng tử liền thấy phấn chấn trở lại - cậu cảm thấy mối khổ nạn của mình chấm dứt ngay đây. Cậu tự nhủ lòng: "Đây chính là Nhà thờ tu sĩ Áo xám mà phụ hoàng ta đã trưng dụng từ giới tu sĩ để dùng làm mái ấm vĩnh hằng cho trẻ em nghèo khó bơ vơ rồi đặt cái tên mới là Nhà thờ Cơ Đốc. Người ta hẳn nhiên sẽ vui lòng phục vụ con trai của người đã rộng lượng với họ - và hơn cả là chính đứa con trai ấy cũng nghèo khó và bơ vơ như mọi đứa trẻ trú ngụ ở đây hôm nay hoặc mãi mãi về sau".
Chẳng mấy chốc, cậu đã ở giữa đám trẻ trai đang chạy nhảy, chơi bóng, nhảy cừu và đủ trò vui khác, dĩ nhiên là rất ồn ào. Chúng ăn vận giống nhau và theo mốt rất thịnh hành thời bấy giờ ở giới người hậu và học việc - thế có nghĩa là mỗi đứa úp lên đầu một cái mũ nồi đen to bằng cái đĩa lót chén, không có tác dụng che chắn nào vì kích cỡ eo hẹp như thế mà cũng chẳng để trang trí được, bên dưới là món tóc không rẽ ngôi thả xuống dưới ngang trán và được cắt bằng chằn chặn, một dải băng giáo sĩ đeo cổ, một chiếc áo dài xanh bó sát thả vạt xuống tajand dầu gối hoặc thấp hơn, tay áo dài thượt, thắt lưng đỏ rộng bản, bít tất vàng chóe, buộc nịt trên đầu gối, giày thấp với khóa kim loại to. Một bộ đồng phục tương đối xấu.
Đám trẻ trai ngừng chơi và đứng tụm quanh hoàng tử, cậu nói bằng vẻ nghiêm túc ngây thơ:
"Các bạn, hãy thông báo cho ông chủ rằng Edward Hoàng tử xứ Wales muốn được nói chuyện với ông ấy".
Đến đây, liền có một tiếng rú vang, và một đứa trẻ thô lỗ nói:
"Hả, mày mà là sứ giả của hoàng tử sao, thằng ăn mày?"...
(Hoàng tử hành khất - bản đọc thử)
Để tiếp tục dõi theo hành trình này, hãy tìm đọc cuốn sách tại đây bạn nhé: https://s.shopee.vn/BRK2F2g15
